Chương 11: Thắt lưng buộc bụng sống qua ngày

Cô cười nói: “Ông à, cháu chỉ tách hộ khẩu, chứ không ra ở riêng, cháu vẫn là cháu gái của ông, đời này cháu chỉ mang họ Cố, cháu ra ở riêng vì sợ bác trai bác gái khó xử, dù sao cũng thêm một miệng ăn mà.”

Ông lão híp mắt lại, cũng hiểu giữ nhóc con kia lại, vợ thằng cả sẽ không vui.

Ông nhìn Cố Cẩm: “Chuyện này đợi bác trai cháu về thì cả nhà thương lượng xem sao.”

“Vâng ạ, cảm ơn ông nội.”

Ông lão không nhắc tới thằng hai, cô biết chuyện này không cần thông báo cho cha nuôi.

Từ nhỏ cô đã biết mình không phải người nhà họ Cố, không thân thiết với cha mẹ nuôi.

Sau này cô mới hiểu, cho dù cô không thân với cha nuôi, nhưng ông vẫn nhớ cô con gái đã gọi ông là cha hơn mười năm này.

Đáng tiếc sau này ông thân bại danh liệt, hai bàn tay trắng vì cô.

Mỗi lần nhớ lại, trong lòng Cố Cẩm lại càng hối hận hơn.

Cô gật đầu với ông lão, ra khỏi phòng.

Sắc trời dần dần tối, bác trai về nhà.

Cả nhà ngồi trước bàn ăn cơm, cộng thêm cả con sói nhỏ nổi tiếng trong thôn nữa.

An Minh Tế bất an ngồi cạnh Cố Cẩm, chỉ là không biết có mấy phần thật.

Ông lão hỏi con trai cả Cố Xương chuyện hoa màu phát triển thế nào.

Cố Cẩm nghe bác trai trả lời qua loa rồi chuyển đề tài.

Bác trai kể về tin tức mà ông ấy nghe được trong thôn: “Các hợp tác xã mua bán, các trung tâm mua bán lương thực trong thành phố đều hết hàng, thậm chí giá thịt còn tăng. Bên trên không phát lương thực xuống được, có rất nhiều người phải thắt lưng buộc bụng qua ngày.”

Nghe vậy, ba mẹ con Trần Hồng đều khựng lại.

Tình hình còn nghiêm trọng hơn so với họ nghĩ, trước đấy trong thôn có nói quốc gia sẽ cứu trợ, bây giờ xem ra là vô vọng rồi.

“Haizz, thời buổi này…”

Ông lão cảm thán, dù không nói câu sau, nhưng mọi người cũng biết những ngày tháng sau này khó mà sống nổi.

Cố Cẩm không xen vào, cô gắp rau cho An Minh Tế.

Đứa bé này chỉ toàn uống cháo loãng chứ không động đũa vào thức ăn trên bàn.

Trần Hồng thấy vậy, mặc dù bà ta không tỏ ý bất mãn với cô, song lại lườm An Minh Tế.

An Minh Tế ngẩng đầu thấy bà ta trừng mắt nhìn mình, thân thể run rẩy bất an.

Cố Cẩm an ủi bên tai cậu: “Mau ăn đi, ăn xong thì em về phòng trước, chị có chuyện muốn thương lượng với ông nội và bác trai bác gái.”

Cậu ngoan ngoãn gật đầu, ăn thật nhanh đồ ăn trong tay.

Cố Cẩm sờ đầu cậu: “Về phòng nghỉ ngơi đi, trên giường có chăn sạch, nếu em buồn ngủ thì đi ngủ trước.”

“Vâng.”

Ông lão thấy mọi người đã ăn xong, mới ho nhẹ một tiếng, sờ sau lưng.

Ông móc ra tẩu thuốc, châm lên, nhìn Cố Cẩm rồi nói với con cả: “Tiểu Cẩm muốn nhận nuôi thằng bé họ An kia…”

“Cái gì?!” 

Ông lão chưa nói xong, Trần Hồng đã nổi điên!

“Trong nhà nuôi mấy miệng ăn đã khó khăn lắm rồi, ăn xong bữa này còn chưa biết bữa sau thế nào, giờ lại thêm một miệng ăn nữa!”

Similar Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *