Review – Nhất niệm vĩnh hằng – Nhĩ Tân: Ngôn tình tiên hiệp cực hài


 

Mình cũng hơi hơi là fan của Nhĩ Căn. Đã đọc qua Ngã Dục Phong Tiên và rồi cũng biết phong cách viết truyen audio của Nhĩ Tân. Yên tâm là sẽ không có chuyện ức chế khi đọc, không não tàn, tình tiết xây dựng truyện rất hợp lý và có tính logic cao. Nói chung là đọc đúng chất tiên hiệp. Nói riêng về bộ Nhất niệm vĩnh hằng này thì có thể dùng hai từ “đại hài” để miêu tả :v

 

Đến với nhân vật chính trong Nhất niệm nhé. Đó chính là Bạch Tiểu Thuần. Đây được xem là nhân vật có tính cách khác biệt và có những nét chấm phá hay ho nhất của Nhĩ Tân. Tóm tắt cho các bạn một chút trước nha: Đầu tiên phải nói là vô cùng thuần :v Cố gắng làm tất cả mọi thứ, như người ta nói là dành là dành cả tuổi thanh xuân để cố gắng trường sinh đó :))) Từ đầu truyện cho đến hơn 500 chương sau, vẫn là một cái tên đầy sự thuần khiết. Như một tiểu hài tử vậy.

Cụ thể ra sao thì mình không dám spoil nhiều. Để các bạn tự đọc tự cảm nhận nhé. Tính cách thì thiện lương nhưng về độ bá đạo thì level còn gấp đôi :))) Không biết sợ ai là gì luôn nhé. Khi vượt tháp thì bật hack để người người nóng ruột dến điên người. Cứ đọc đoạn này là ta cười lăn cười bò ra. :)))), lúc phải đối đầu với sinh tử thì bật chế độ pk thì rất quyết đoán, lạnh lùng, đánh nhanh thắng nhanh. Những đoạn này mình đều tự khen thầm Nhĩ Tân. Miêu tả chiến tranh quy mô rộng lớn thì rất kĩ càng mà không bị dài dòng. Nói chung là viết hay lắm nhé! :)))

Điểm khiến mình lọt hố truyện chính là mục đích của việc trường sinh của Tiểu Thuần được tiết lộ từ đầu truyện: “Tu tiên là vì Trường Sinh, làm gì chém chém giết giết.

Review Nhất niệm vĩnh hằng

Trích một đoạn văn án cực kinh điển trong truyện nhé:

 

“Ta Bạch Tiểu Thuần mới vừa vào Tu Chân giới, liền gặp tình kiếp, sau đó tung hoành tình trường mấy chục năm, thu hoạch thư tình 37,981 phong, cự tuyệt mấy vạn nữ tử cầu ái, mắt thấy vô số tình hoan, lại nhìn hồng nhan xương khô, đến lúc bây giờ, không nói nhìn thấu thế gian tình, có thể hoặc nhiều hoặc ít, cũng có một chút cảm khái cùng tâm đắc.” Bạch Tiểu Thuần tay áo nhỏ hất lên, cái cằm hơi có nâng lên, thanh âm lơ lửng không cố định, giống như mang theo loại suy nghĩ đặc biệt nào đó.”

 

Chẳng những là hắn như vậy, Thần Toán Tử lần này sắc mặt đột biến, Tống Khuyết não hải ông một cái nhịn không được suy nghĩ đứng lên, cái kia hai cái Triệu Thiên Kiêu tùy tùng, cũng đều hít vào một hơi giống như có điều ngộ ra.

Bọn hắn đời này, cho tới bây giờ chưa từng nghe qua ngôn luận như vậy, mà lại càng là nghĩ sâu, thì càng cảm thấy. . . Tựa hồ rất có đạo lý!

“Cái này, chính là ta Tình Thánh Bạch Tiểu Thuần, tổng kết ra. . . Bí mật bất truyền, Doanh Tự Quyết!” Bạch Tiểu Thuần vỗ mặt đất, ra bộp một tiếng, thanh âm này truyền vào trong tai mọi người, lập tức để đám người toàn bộ tâm thần chấn động.

“Cái này. . .” Thần Toán Tử đầy đầu đều là cái kia Doanh Tự Quyết, giờ phút này nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần lúc, tâm thần rung chuyển.

Tống Khuyết toàn toàn sững sờ, hắn không cách nào tưởng tượng, đến cùng cái này Bạch Tiểu Thuần là người như thế nào, thế mà đi tổng kết loại vật này. . .

“Có thể đem giữa thiên địa tình trường biến ảo vô tận chi thuật, quy nạp vì một cái chữ. . . Người này công lực. . . Đến cùng bao sâu?” Triệu Thiên Kiêu hít một hơi thật sâu, liền vội vàng đứng lên, hướng về Bạch Tiểu Thuần lần nữa thật sâu cúi đầu.”

Đoạn trên mình đọc đi đọc lại, chỉ có thể nói với Tình thánh Bạch Tiểu Thuần 1 chữ: “Quỳ”..

Câu nói kinh điển: “ta Bạch Tiểu Thuần một khi xuất thủ, chính mình cũng sợ hãi”

Nhìn chung đọc rất hay ho :v các bạn nên lọt hố ngay đi thôi. Mình đang đọc cũng hơn 1k chương rồi :))) Nhân vật chính tưởng là yếu đuối nhưng cứ đọc kĩ mới thấy thật ra rất mạnh mẽ. Tiên hiệp kiểu này mình rất thích. Mọi người cùng đọc rồi cho ý kiến nhé! ^^

Comments

comments