Siêu cấp cưng chiều – Chương 9


Trong xe lặng như tờ vì câu hỏi của Lê Tiếu.
Còn Thương Úc thì đừng im lặng thay cho câu trà lời.
Lê Tiếu mệt mỏi nên ngáp, đôi mắt long lanh híp lại mê man nhìn bên ngoài cửa sổ.

Rốt cuộc anh là loại đàn ông nào thế? Bao nhiêu danh xưng gán ghép trên người anh, nhưng Lê Tiếu cảm thấy tất cả đều không phải là anh.

Lúc này, điện thoại trong túi đột ngột đổ chuông.

Lê Tiếu tỉnh táo lại, nhìn màn hình hiển thị thì mới nhớ đến Đường Dực Đình bị cô vứt lại trong phòng bida.

Cô nhìn trộm Thương Úc rồi đưa điện thoại lên tại, “Chuyện gì?” Chất giọng oang oang của Đường Dực Đình vang cả buồng xe: “Cậu chạy đi đâu vậy? Phòng tài vụ không có ai cả, mau đi về, mọi người còn đang chờ cậu uống rượu đấy, đêm nay không say không về.” Đi đôi với lời chất vấn của cô bạn, Lê Tiếu còn loáng thoáng nghe thấy tiếng đạp cửa đùng đùng.

Nói sao đây? Ngại ghế á! Bởi vì lúc cô đưa điện thoại lên tại đã không cẩn thận chạm phải nút loa ngoài.

Buồng xe im phăng phắc một hồi, Lê Tiếu bình thản nói: “Gọi lộn số rồi.” Sau đó, cô cúp điện thoại, tắt máy luôn.

Đường Dực Đình đang đạp cửa phòng tài vụ ở Entertainment City: “???” Lúc này, Thương Úc gập tài liệu trong tay, đặt tay lên chân, thờ ơ hỏi: “Đến với bạn à?” Lê Tiếu nhét lại điện thoại vào túi, cực kỳ nghiêm trang lắc đầu: “Đâu có, không quen mà.” Thương Úc tựa vào lưng ghế, đổi tư thế chân, lúc nhắm mắt lại khẽ liếc cô một cái.

Dưới ánh đèn xe ấm áp, Lê Tiếu bắt được ánh mắt của anh, nghiêng đầu cười, vẻ mặt vô tội.

Mười mấy phút sau, đoàn xe dừng trước cửa biệt thự nhà họ Lê.

Lúc Lê Tiếu sắp xuống xe, Thương Úc đang chợp mắt đột nhiên khàn giọng nói: “Sáng mai Thương Lục sẽ tới nhà xin lỗi.

Nó có trách nhiệm đối với chuyện từ hôn này.” “Ngày mốt hẵng bảo anh ta đến!” Lê Tiếu dừng lại động tác mở cửa, nhìn Thương Úc nói.

Chuyện từ hôn lớn như vậy, tất nhiên là cả nhà phải sắp xếp kế hoạch đối ngoại cho chỉnh tề.

Sáng ngày mai quá gấp, anh Cả, anh Ba và mẹ chưa chắc về kịp.

Nghe vậy, Thương Úc chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt sâu thẫm có hơi ửng đỏ, lộ ra sự mệt mỏi không muốn để ai hay biết.

Lê Tiếu không hề cho anh cơ hội hỏi lại, mở cửa xe chui ra.

Trước khi đóng cửa, cô chống một tay trên khung xe, “Cảm ơn Diễn gia đã đưa tôi về.

Chúng ta…

ngày mốt gặp lại.” Cô đóng sập cửa xe, bước nhanh về cổng nhà.

Buồng xe dường như vẫn còn vương lại mùi hương thoang thoảng trên người cô.

Tài xế liếc trộm gương chiếu hậu.

Thương Úc đang nhìn theo hướng cô rời đi, lúc lâu vẫn chưa hồi thần.

Mình có nên lái xe đi không nhỉ? Tận mấy giây sau, khi bóng dáng của Lê Tiếu đã hòa vào màn đêm thì tài xế nghe được tiếng thở dài trầm thấp: “Để trống lịch ngày một ra.” Sắc mặt tài xế khó xử: “Ông chủ, lão gia dặn cậu ngày mốt về lại Parma…” “Để trống!” “Vâng.” Tài xế không dám nhiều lời, nhưng anh ta cảm thấy việc ông chủ đột nhiên thay đổi lịch trình tuyệt đối có liên quan đến cô nhóc kia! Khi trước cậu Hai muốn từ hôn, ông chủ đã nói để cậu ấy tự giải quyết, bây giờ lại vì một câu nói của cô nhóc kia mà đã tính tự mình đến cửa rồi à?

Đoàn xe siêu sang lần nữa lái ra đường lớn, tài xế cũng chọn lúc mà nói: “Lúc nãy cậu Thu vừa báo tin, nói đã đi Ám Đường họp mặt.”

Hôm sau, mười giờ sáng, Lê Tiếu ngồi trong phòng ăn im lặng ăn sáng.

Anh Hai Lê Ngạn ngồi đối diện, cầm điện thoại lâu lâu lại vuốt vài cái, “Chiều hôm nay ba giờ mẹ sẽ về, anh Cả đã xuống máy bay rồi, chú Ba nói đến gần tối mới về tới được.” Dứt lời, Lê Ngạn nhìn Lê Tiếu phía đối diện hỏi: “Thương Lục có nói lúc nào đến từ hôn không?”

Rating: 5.0/5. From 1 vote.
Please wait...

Comments

comments


Like it? Share with your friends!

-6