Truyện Cô vợ hung tàn của Quyền thiếu Chương 23


Chương 23: Cô muốn cứu anh ta

Cuối cùng, vệ sĩ đuổi theo hướng chỉ sai, còn cô thì được Chu Trì giấu vào trong nhà.

Nói là nhà nhưng cũng không hẳn vậy.

Bởi vì phòng ở chỉ là thuê, đồ dùng trong nhà chẳng có mấy thứ, thiết bị máy tính thì chiếm hơn nửa phòng khách, nhìn qua vừa đơn sơ vừa bừa bộn.

“Anh ở một mình à?” Thẩm Loan không nhịn được lòng tò mò.

“Ừ. Trong nồi vẫn còn cơm, ăn không?”

“Ăn.”

Cứ vậy, hai người cũng coi như quen biết.

Thẩm Loan đi làm ở Paris by Night ở đầu phố Thanh Đồng, công việc chủ yếu là chào mời rượu, trích phần trăm dựa theo lượng bán, cũng miễn cưỡng duy trì được cuộc sống.

Chu Trì không có thân thích ở Ninh Thành, mất đi hai chân, bình thường ở một mình trong căn phòng thuê nhỏ bé một phòng khách một phòng ngủ, dựa vào việc chơi game để kiếm thêm chút thu nhập.

Khi đó, Thẩm Loan vẫn chưa biết thân phận “thiên kim tiểu thư” của mình, cũng chưa được Thẩm Xuân Giang thừa nhận.

Mà Chu Trì vẫn là một chàng trai yếu ớt thiếu sức sống ngồi trên xe lăn, chưa được Câu lạc bộ US khám phá ra, cũng chưa trở thành “huyền thoại Esports” nổi tiếng toàn cầu.

Cô gái nhỏ 21 tuổi và chàng trai 23 tuổi.

Hai kẻ thiếu thốn cảm giác ấm áp và an toàn một khi gặp nhau đã định trước là sẽ dễ dàng hòa nhập. Bọn họ là ánh sáng và hơi ấm duy nhất của nhau trong thành phố này.

Có khi, Thẩm Loan uống say quá, không thể về được tầng hầm mà mình thuê, cô sẽ lần mò tới cửa nhà Chu Trì. Cho nên, trong một thời gian dài, cô và Chu Trì gần như trong trạng thái ở chung.

Nhưng mà thế cũng tốt!

Cô có thể giúp anh ta dọn phòng, giặt quần áo, nấu cơm, còn mua thêm kha khá đồ dùng trong nhà và đồ trang trí. Căn nhà này nhiều thêm mấy phần sức sống và ấm áp so với trước kia.

Hai năm, hơn bảy trăm ngày đêm, bọn họ bầu bạn và nương tựa vào nhau.

Ngày sinh nhật 22 tuổi của Thẩm Loan, hai người uống đến say mèm. Vào lần thứ N cô hỏi đến nguyên nhân khiến hai chân anh ta bị thương, Chu Trì bất ngờ không im lặng nữa.

Mà nhìn chằm chằm cô một lúc: “Muốn biết thật à?”

Thẩm Loan gật đầu.

Trước đó cô cũng từng hỏi, nhưng mỗi lần đều bị anh ta lảng đi, dù có quấn lấy không buông cũng chẳng nói một lời.

Sau này, cô bớt hỏi lại.

Có lẽ bầu không khí của ngày sinh nhật quá tuyệt, hoặc là, cồn vào tê dại lý trí, cô không chỉ hỏi, còn dùng một ánh mắt khao khát muốn biết sự thật nhìn anh ta, chăm chú như vậy, mê hoặc… như vậy.

Câu chuyện theo bài cũ, không phải kẻ thù gây hấn, không phải chủ nợ tới tìm, mà là vì tình nên bị thương.

Bạn gái cũ lừa dối, có lý chẳng sợ mà đưa ra lời chia tay. Anh ta bất lực tiếp nhận, cưỡi xe mô tô phóng bừa phóng bãi, cuối cùng đâm vào một chiếc xe chở than đá, không kịp phanh lại, hai chân bị nghiền nát.

Chờ tới khi anh ta tỉnh lại thì đã là dáng vẻ khuyết tật thế này.

Mà ngày xảy ra tai nạn, cũng chính là ngày phát hiện bạn gái lừa dối. Anh ta nhớ rất rõ… ngày 18 tháng 6.

Sống lại một kiếp, Thẩm Loan đến kịp rồi!

Lần này, cô sẽ không để sự cố xảy ra, cũng không hy vọng lại nhìn thấy chàng trai trẻ tuổi ấy ngồi trên xe lăn đánh mất ý chí chiến đấu, vừa thiếu sức sống vừa mệt mỏi.

Anh ta nên đứng thẳng trên bục cao nhất của LPL lĩnh giải thưởng, được hưởng sự chú ý từ khắp nơi trên thế giới.

Kiếp này, Thẩm Loan không chỉ muốn bản thân sống không hối không tiếc mà còn muốn người bên cạnh được vui vẻ an khang.

Cho nên, cô không thể để cho Chu Trì lái xe gắn máy rời đi.

“Chu Trì! Anh đứng lại…”

Cô điên cuồng hét to!

Ai không biết còn tưởng chủ nhân của chiếc xe gắn máy đào mộ tổ nhà cô lên.

Nhân lúc người đàn ông quay đầu lại, Thẩm Loan giống như tên lửa cỡ nhỏ, không hề do dự mà xông lên phía trước xe gắn máy, hai tay giang ra, bày ra thế muốn chặn đường.

Chu Trì sững sờ: “Cô làm gì thế?”

“Xuống.”

Ánh mắt người đàn ông tràn ngập vẻ khó hiểu: “Cô… đang nói chuyện với tôi đấy hả?”

“Chẳng lẽ chỗ này còn có ai khác à?”

“… Không. Nhưng mà tôi không quen cô.”

“Yên tâm, sẽ quen nhanh thôi.”

No votes yet.
Please wait...

Comments

comments


Like it? Share with your friends!

-1