Truyện Cô vợ hung tàn của Quyền thiếu Chương 17


Chương 17: Ảo ảo thật thật

“Thẩm Loan, dám làm mà không dám nhận hả?”

“Nhưng em vốn chẳng làm gì cả, sao lại nhận được?”

Thẩm Yên tức đến nỗi nghiến răng nghiến lợi: “Nói láo!”

“Em không biết vì sao chị cứ bắt em phải thừa nhận chuyện mình không làm. Nếu như…” Thiếu nữ dừng lại một chút, dường như hạ quyết tâm làm ra một quyết định nào đó: “Thế này có thể làm cho chị vui một chút, vậy thì em thừa nhận…”

Gió thổi tới, mép váy màu trắng bay bay, cũng thổi rối mái tóc đen như thác nước.

Bóng lưng thon gầy, dường như càng thêm mảnh mai.

“Anh! Anh nghe chưa? Nó thừa nhận rồi!” Thẩm Yên hét lên về phía vườn hoa bên cạnh.

Ban đầu Thẩm Loan nghi ngờ, sau đó giật mình, thuận thế nhìn lại. Thấy người đàn ông đứng cách đó không xa, mượn mảnh dong riềng đỏ giấu người đi, nghe được toàn bộ cuộc đối thoại của hai người.

Thiếu nữ mấp máy môi, muốn giải thích gì đó nhưng cuối cùng không nói ra câu gì.

Máu trên mặt như bị rút hết, đôi con ngươi cũng dần trở nên ảm đạm.

“Anh, anh cũng nghe thấy rồi đấy, chúng ta đi nói với bố và ông nội đi…” Nói xong thì đi tới kéo tay áo Thẩm Khiêm.

Lại bị người đàn ông lặng lẽ tránh đi.

“Tiểu Yên, đủ rồi. Em còn muốn làm loạn đến khi nào nữa?”

“Ơ anh?” Thẩm Yên không tin nổi: “Anh nói em làm loạn á?”

Thẩm Khiêm lạnh nhạt liếc cô ta một cái: “Đây có khác gì bức cung?”

“Anh… không tin em ư?” Bờ môi của cô gái run lên, trong mắt toàn là vẻ ngạc nhiên.

“Được rồi. Chuyện này đã qua rồi, đừng nhắc lại nữa. Nếu như là thật thì cũng chỉ có thể chứng minh em tài nghệ không bằng người, dây dưa nhiều chẳng bằng tự kiểm điểm lại.”

Nếu như là thật…

Đối với Thẩm Yên mà nói, cô ta bị hãm hại là thật.

Đối với Thẩm Loan mà nói, cô bị đẩy ngã là thật.

Tự kiểm điểm?

Kiểm điểm cái gì?

Lần sau lại gặp loại chuyện này, nên lật lại một ván thế nào?

Lời này rõ ràng là nói với Thẩm Yên nhưng cũng là nói lý thay cho Thẩm Loan.

Thẩm Khiêm như hiểu hết mọi việc, lại như chẳng hiểu cái gì.

Ảo ảo thật thật, lập lờ nước đôi.

Thẩm Yên nghiến răng, dậm chân, quay người chạy đi, cũng không biết có nghe lọt tai lời này không.

Thẩm Loan chỉ mấp máy môi, mượn thói quen chớp mắt để che giấu một tia u tối trong đó.

“Không phải em muốn ra ngoài à?”

Thiếu nữ nghe vậy thì bất giác ngẩng đầu lên, đáy mắt tràn đầy hoang mang: Anh đang nói chuyện với em ư?

Thẩm Khiêm mỉm cười, ánh mắt giống như ngọc lưu ly.

Hồi lâu sau, Thẩm Loan mới khẽ gật đầu, mang theo vẻ mừng rỡ, phấn khích.

“Đi thôi, lên xe đi.”

Chiếc Benz màu đen chạy êm ru ra ngoài, bỏ lại biệt thự ở đằng sau, càng cách xa càng nhỏ lại, cho đến khi không nhìn thấy nữa.

Thẩm Loan ngồi ở vị trí phụ lái, có vẻ lo lắng nắm chặt mép váy.

Thật ra là hưng phấn nhiều hơn.

Loại hưng phấn sục sôi trong máu mang theo sự hung ác và tàn bạo bị cô áp lại sâu trong linh hồn, nhờ hình thức “lo lắng” và “bứt rứt” giải phóng ra ngoài.

Dáng vẻ này ở trong mắt người đàn ông lại là…

Thiếu nữ rụt rè và e sợ, vừa mừng vừa lo trước thái độ thân thiện đột ngột của anh ta.

“Đi đâu?”

“Quảng trường trung tâm.”

Trong xe lại trở về vẻ yên tĩnh.

Thẩm Loan quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt toát ra vẻ tò mò thích hợp.

Đột nhiên…

“Anh ơi, anh có biết làm thế nào để đổi chi phiếu thành tiền mặt không ạ?”

Thẩm Khiêm: “Đến ngân hàng.”

Anh ta không hỏi chi phiếu ở đâu ra, Thẩm Loan cũng không lên tiếng giải thích.

Cùng lúc đó, ở biệt thự nhà họ Thẩm.

“Ông chủ, ở đây ạ!” Quản gia Chu đưa tập tài liệu tới.

Thẩm Xuân Giang vươn tay đón lấy, kiểm tra một lượt, sau khi xác định không có vấn đề gì thì quay người rời đi.

Trong miệng vẫn còn lẩm bẩm: “Lại quên cầm tài liệu rồi…”

Chu Khánh Phúc có hơi cả kinh, màu mắt dần tối đi.

Âm thanh khởi động động cơ nhanh chóng truyền tới. Lần này Thẩm Xuân Giang về chỉ là để lấy tài liệu, đương nhiên còn phải tới công ty.

 

 

Chương trước Mục lục Chương sau
 

Hiện Waka đã dịch bộ truyện này, để đọc FULL bộ truyện với chỉ 1.000đ hãy truy cập:

Cô vợ hung tàn của Quyền thiếu [Trọn Bộ]

 

No votes yet.
Please wait...

Comments

comments


Like it? Share with your friends!

0